повод1

существительное
2.9

Betydning og bruk

  1. anledning(причина, основание, случай)
    • Vi har en anledning til glede. - У нас есть повод для радости.
    • Det er ingen grunn til bekymring. - Нет повода для беспокойства.
  2. påskudd(предлог, отговорка)
    • Han lette etter et påskudd for å dra. - Он искал повод уйти.
  3. tøyle(ремень узды, поводья)
    • Rytteren strammet tøylen. - Всадник натянул повод.

Faste uttrykk

  1. дать повод
    • gi grunn til / gi anledning til
      • Ikke gi dem grunn til sladder. - Не давай им повода для сплетен.
  2. идти на поводу
    • la seg lede av noen / danse etter noens pipe
      • Du danser alltid etter hennes pipe. - Ты всегда идешь у нее на поводу.