узда1

существительное
4.1

Betydning og bruk

  1. bisel(узда, уздечка, часть конской сбруи)
    • Han la bislet på hesten. - Он надел узду на лошадь.
    • Et hodelag av lær hang på veggen. - Кожаная узда висела на стене.
  2. tøyle(узда, сдерживающее начало, контроль)
    • Dette vil være en god tøyle for ham. - Это будет хорошая узда для него.

Faste uttrykk

держать в узде
  • holde i sjakk / holde i stramme tøyler
    • Han holder barna i stramme tøyler. - Он держит детей в узде.